Vệ sĩ, chính là như vậy. Điều cấm kỵ nhất đó là nảy sinh tình cảm với chính chủ nhân mình.
Thế nhưng, ngay từ khi cô công chúa ấy về nhà, nhìn em lớn lên, tôi đã luôn phản bội lời thề ấy.
Điều làm tôi hạnh phúc nhất chính là, năm mười sáu tuổi, em cũng nói yêu tôi. Nhưng sao lại là "cũng"? Bởi vì, tôi đã yêu em, từ trước đó nữa kia. Chẳng qua do thân phận giữa tôi và em, quá ư xa vời.
Mãi đến hai năm sau, khi khoảng thời gian định hôn nào đó đã đến gần, trong tim tôi lại xuất hiện một loại cảm giác mơ hồ sợ sệt, tôi sợ mất em, thật chẳng đành lòng.
Tôi đánh liều đến gặp Tần Thụy Phương - ba em, sau đó trình bày tất cả tâm tư của mình, với hi vọng sẽ nhận được sự thông cảm.
- Chuyện tôi lo ngại, rốt cuộc cũng xảy ra. - Thiếu gia điềm tĩnh nhìn tôi, đúng thật là một người thâm sâu khó đoán.
- Cậu đã biết?
- Vì tôi là ba của con bé. Nhưng đừng quên, cậu cũng mang họ Lâm!
Tôi chợt nhớ về một câu chuyện nào đó. Tên thật của tôi là Lâm Hàn Phong, đúng vậy, tôi họ Lâm, là em trai cùng cha khác mẹ của Lâm Uy Vũ, và là chú họ của Lâm Hạo Ân.
Mà San Ni lại sắp đính hôn với cậu ấy.
Tôi im lặng hồi lâu trước hai từ "gia đình" và "ràng buộc", tôi và cháu mình đều đem lòng yêu cùng một cô gái hay sao?
Trước đây vì không muốn tranh giành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381491/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.