Thuốc an thần trong rượu đã có tác dụng rồi. Chai rượu và hai chiếc ly tôi đã chuẩn bị sẵn từ lúc chiều. Để phòng khi bức bách, còn có đường lui.
Nói là thuốc an thần cũng không đúng. Chỉ là những viên thuốc ngủ loại nhẹ của tôi, nhưng có lẽ tôi đã quá tay khi cho vào hơi nhiều một chút.
Tôi vội vàng lấy những thứ cần thiết, rồi lao thật nhanh ra khỏi nhà. Sau đó lại ngồi taxi đến Black Ynez Bar. Vì tôi nghĩ mình có thể gặp anh đang ở đó.
Vừa nhìn thấy tôi, Mark giật mình tột độ. Anh đi đến, đón tôi vào lòng.
- Sao em lại đến đây?
- Tìm được rồi. - Tôi giơ xấp tài liệu ra trước mặt anh - Có giỏi không?
- Ngốc quá, như vậy rất nguy hiểm. Ai cần em làm những việc này? - Ánh mắt anh nhìn tôi đầy nghi ngại, rồi anh vuốt lại mớ tóc rối giúp tôi.
- Không sao cả! - Tôi như đứa trẻ vừa lập được công lớn, cười vang, rồi lại hạ giọng, thở dài - Nhưng bây giờ em... buồn ngủ quá.
Bởi vì phần rượu có thuốc ngủ, tôi cũng đã uống mà, chỉ là không nhiều bằng Hạo Ân.
Sau đó có lẽ tôi đã ngủ rất say, trong vòng tay của người mình yêu nhất.
*
Đến buổi chiều, có người đến mang tôi về. Chắc Hạo Ân đã tỉnh và phát hiện ra mọi chuyện rồi phải không?
- Đi đâu mới về? - Cậu lắc lư ly rượu trước mặt, không hề nhìn tôi.
- Đến... bar. - Tôi ấp úng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381487/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.