"Rầm!" Hạo Ân đá sập cửa phòng, vẻ mặt sừng sộ bước vào trong.
- Chị định đi đâu vậy?
- Tôi... - Tôi lùi về phía sau một chút, không lẽ cậu đã phát hiện ra gì đó rồi sao?
- Nói! Tay trong của hắn chính là chị, đúng không? - Cậu lao đến bóp cổ tôi, hàm răng trắng ra sức nghiến chặt lại.
Tôi nào kịp phản ứng, chỉ biết cố gắng giãy giụa lại thôi. Cậu mà mạnh tay thêm chút nữa, cái mạng này chắc chắn sẽ đi tong.
- Cậu... siết mạnh... như vậy... làm sao... mà nói? - Tôi cố gằn từng chữ, đau quá rồi.
Hạo Ân rốt cuộc cũng đã buông lỏng, tôi ho sặc sụa, tựa hồ có thể nôn cả mật xanh.
- Còn không nói? - Cậu nâng cằm tôi lên, bốn mắt nhìn nhau, là sợ hãi, cũng là muốn truy tìm.
- Không phải tôi...
- Nói dối! - Hạo Ân lôi từ túi ra chiếc máy ghi âm, đập mạnh xuống sàn - Vậy cái thứ này, tại sao lại xuất hiện ở phòng của tôi?
- Tôi làm sao mà biết. - Tôi cố gắng giữ bình tĩnh - Không khéo ai đó đã làm rồi đổ thừa cho tôi.
- Phải không? - Cậu quay mặt đi nơi khác, chắc là muốn cởi áo do quá nóng nực đây mà.
- Chẳng phải cậu nói tôi đã thay đổi rồi à? Vì sao còn chưa tin tưởng?
"Cạch" - Hạo Ân chĩa nòng súng về phía tôi - Đúng, tôi chưa bao giờ tin vào bất kỳ ai!
Tôi thất thần, cậu đang muốn giết tôi sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381482/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.