Ba ngày sau, Hạo Ân có việc phải ra ngoài. Cậu nói sẽ vắng mặt khoảng ba hay bốn ngày gì đó. Có lẽ là do mật vụ phi pháp gì đây.
Cũng có thể, cậu đang dùng phép thử tôi nữa đấy. Suy nghĩ thêm một chút, thời gian này, có lẽ nên im lặng thì hơn.
"Tôi không giúp anh được nữa, hãy cẩn thận với Hạo Ân!"
Tin nhắn được tôi gửi đi, đây là cái sim rác cuối cùng còn sót lại trong máy. Vừa định tắt máy, mang ra phi tang thì:
"Tôi muốn gặp cô, 9 giờ tối nay, quán bar Black Ynez."
Lần đầu tiên anh trả lời lại tin nhắn. Bàn tay tôi run run chạm vào màn hình cảm ứng. Câu nói ngắn gọn, tựa như chẳng có tí cảm xúc nào.
Anh muốn gặp tôi, để làm gì nhỉ? Cảm ơn sao?
Tôi mất cả buổi chiều để chuẩn bị. Chẳng hiểu sao bản thân lại khẩn trương đến thế. Nhưng, tôi lại không muốn anh biết được người bí mật thông tin bấy lâu ấy là tôi.
Tôi rất sợ, sợ anh sẽ biết rằng mình còn yêu anh rất nhiều. Trong khi đó, có lẽ anh đã quên.
8 giờ 45 phút tối, quán bar Black Ynez.
Thật không khó để rời khỏi nhà họ Lâm. Chỉ cần cho người đưa đi và giả vờ phối hợp thì mọi thứ sẽ ổn ngay ấy mà.
Tôi trang điểm có vẻ khá đậm. Bảo vệ quán bar đã không nhận ra tôi là phu nhân của Lâm thiếu gia nên tôi phải đem giấy tờ tùy thân ra để đối chứng. Có như thế, họ mới để tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381484/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.