- Mẹ kiếp! - Hạo Ân cầm chỗ ly tách lên, đập đến tan tành. Nếu tôi không nhanh tránh đi, có lẽ đã bị vụn miễn văng phải.
- Có... có việc gì? - Tôi lại nuốt ực một chút, hỏi ngay.
- Không biết hắn ăn phải thứ gì mà đoán trước được kế hoạch của tôi! - Cậu lại trừng mắt, sức nóng từ cái nhìn ấy tựa như có thể thiêu đốt bất kỳ ai hay bất cứ thứ gì đang hiện hữu trước mắt.
- Ai? - Tôi giả ngu ngơ - Ai lại có sức mạnh khiến cậu khó chịu như vậy?
Hạo Ân nhìn tôi như là muốn thăm dò, làm cho tôi giật mình. Cầu trời, đừng có nghĩ là tôi.
- Có nói chị cũng không biết. Và tốt nhất là đừng nên xen vào chuyện của tôi.
Tôi như được hồi sinh sau đó, hóa ra cậu đã không nghi ngờ tôi. Thế là dịu giọng:
- Được rồi, ăn cơm thôi...
- Ăn cơm?
Vẻ mặt hiện tại của Hạo Ân hệt như chưa bao giờ biết qua cụm từ này vậy.
- Là ăn tối đấy? Tôi nấu rồi, có muốn ăn không?
- Có vẻ chị đã thay đổi thật rồi, nhỉ?
Tôi chỉ lặng im không nói. Hạo Ân nghĩ vậy cũng tốt thôi, tôi càng chiếm lòng tin từ cậu ấy rồi.
- Hôm nay sao chẳng thấy Phiến Mộc? - Thường ngày luôn thấy hai người họ lúc nào cũng kè nhè bên nhau, nên tôi lấy làm lạ khi cậu chỉ về một mình.
- Tôi bỏ cô ấy rồi.
- Sao cơ? - Tôi giật mình, Hạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381480/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.