Vào một ngày u u ám ám, cô bạn thân thiết đã "tiện tay" xô tôi xuống lầu, tôi bị sảy thai.
Trước khi cơn đau quằn quại khiến tôi chùn xuống và ngất đi thì tôi đã kịp nhìn thấy nụ cười nửa miệng của cậu ấy.
Vui vẻ lắm sao?
Không ngờ đây lại là một cách để giải quyết những vấn đề hiện có. Mặc dù con tôi đã trở thành một vật hi sinh tội nghiệp, đáng thương cho trò chơi này rồi.
Tôi vừa tỉnh dậy trong căn phòng trắng toát của bệnh viện. Ở dưới bụng cũng không thấy nặng nề, nó đã nhẹ tênh, tựa hồ không còn chút cảm giác gì nữa.
- Khốn nạn! Tại sao chị lại để cho chuyện này xảy ra? - Hạo Ân sấn tới bóp cổ tôi, vẻ mặt hệt như là muốn ăn cả thế giới.
- Tôi không có. - Và tôi chỉ tay về phía Phiến Mộc đang đứng ở đằng kia - Chính cậu ấy mới là thủ phạm.
Hạo Ân chợt buông lỏng hai tay, hướng tầm nhìn về phía cửa. Lúc này, ánh mắt của cậu phức tạp ra sao, tôi cũng không thể nhìn thấy. Có lẽ là đang rất giận dữ rồi.
"Bốp!" - Nhưng không, Hạo Ân lại quay sang, tát tôi một cái đau đến điếng người - Tự mình gây ra còn đổ lỗi cho người khác?
- Cậu... - Tôi bật khóc, nỗi đau mất con chưa nguôi ngoai, bây giờ lại thêm cái tiếng là giết con nữa đấy.
Hạo Ân để vài người ở lại chăm sóc cho tôi, còn cậu thì ngang nhiên khoác tay Phiến Mộc ra về.
Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381478/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.