Trời sáng rồi, ánh mặt trời đáp vào khiến cho mắt tôi có đôi chút khó chịu nhưng vẫn ngoan cố chưa chịu mở ra.
Đưa tay ra phía trước sờ soạng một hồi, trống trơn. Tôi mở mắt, người bên cạnh đã đi rồi thì phải. Tôi hụt hẫng quá. Cái cảm giác vừa mới thức dậy không được thấy người thương ở bên cạnh thực sự là trống trải biết bao.
Nhưng thôi tôi cũng không bận tâm làm gì nữa. Người ta vẫn thường nói: Nếu mơ ước có được một người đàn ông suốt ngày cứ kè nhè theo bên cạnh thì phải chấp nhận anh ấy vô công rỗi nghề. Tôi mỉm cười, Mark của tôi không phải là người như vậy.
Đôi dép bông mềm mại được ai đó đặt sẵn dưới sàn một cách ngay ngắn, tôi chỉ cần ướm chân vào là có thể đi ngay. Hạnh phúc chỉ đến từ những điều nhỏ nhặt như thế.
Vừa mở cửa phòng ra, tôi chợt giật mình vì nghe có tiếng động dưới bếp. Ăn trộm giữa ban ngày sao?
Hơn nữa là, tên ăn trộm này có vẻ đang đói bụng. Đi trộm mà không chịu ăn sáng trước à?
Tôi đứng ngây người ra khi thấy bóng lưng quen thuộc nào đó đang đứng trước mặt mình. Trí tưởng tượng của tôi ngày càng phong phú hơn rồi nhỉ?
- Mark~ Tôi mè nheo, giở ra một loại giọng nói hết sức yểu điệu.
- Đã dậy rồi sao? - Anh vẫn thản nhiên, cầm chiếc thìa bằng gỗ xào xào nấu nấu hết sức điêu luyện.
- Mark~ Tôi vùi mặt vào áo anh, tham lam hít hà thứ mùi hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381470/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.