Buổi sáng hôm nay, anh ra ngoài từ rất sớm. Chỉ để lại cho tôi một mảnh giấy ở đầu giường:
"Em thức dậy thì dùng bữa sáng ngay nhé. Anh ra ngoài có chút việc, nếu thấy gì không ổn, lập tức gọi cho anh."
Tôi thở dài, công việc gì chứ. Chẳng qua là vì cú điện thoại tối qua thôi. Thì ra, anh để tâm đến nó nhiều như vậy?
Buồn bã, tôi ăn sáng mà chẳng thấy ngon miệng gì. Và rồi, tôi bắt đầu dọn dẹp lại căn nhà để quên đi chuỗi thời gian tẻ nhạt.
Bức ảnh chụp một cô gái có mái tóc màu đỏ rượu nằm chơ vơ trong ngăn kéo khép hờ kia làm cho tôi có chút tò mò. Đẹp quá, cô ấy thực sự rất đẹp, lẽ nào đây chính là dung nhan thực sự của Alice hay sao?
Mặt sau tấm ảnh có ghi một dòng chữ cứng cáp: Ngày 30/05 - bắt đầu.
Bắt đầu gì chứ? Chắc có lẽ là ngày Alice hồi phục rồi cả hai cùng làm lại từ đầu đây mà.
Một cảm giác chua xót tràn ngập trong lòng, hóa ra tôi chỉ là một kẻ thứ ba, vô duyên vô cớ chen chân vào cuộc sống của hai người họ.
Tôi phải làm thế nào mới đúng đây?
*
Buổi tối, có tiếng bước chân ở bên ngoài hành lang, tôi đoán chắc anh đã về.
- San Ni? - Mark mở cửa và gọi tên tôi, suýt chút nữa thì tôi đã trả lời theo phản xạ.
-...
- Em ngủ rồi sao? - Tôi đang nằm trên giường với tư thế quay mặt vào trong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381472/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.