Có lẽ bản tính trẻ con trong người tôi vẫn còn tồn tại nên nhất thời không muốn suy nghĩ thiệt hơn. Tôi chỉ biết, gặp lại anh và được sống bên anh chính là điều bản thân mình luôn hướng đến.
- Căn phòng này, chẳng phải đã từng cấm em vào hay sao? - Tôi bày ra vẻ mặt phụng phịu, bất mãn nhìn anh.
- Vì lần trước anh chưa rõ tâm ý của em, nên nghĩ em là khách, chỉ đến rồi đi. - Mark bỗng đặt lên trán tôi một nụ hôn mỏng nhẹ, vẫn là cái nhìn ấy, thân quen.
-...
- Đừng có mãi xị mặt ra như thế, "căn phòng của vợ tôi" anh đã nói chính là dành cho em mà.
- Ai là vợ anh? Từ khi nào thế? - Tôi bấu lấy tay anh, trừng mắt.
- Là anh tự cho là vậy. Dù sao thì một mình sống ở đây, cũng không sợ ai biết cả. - Mark cười vang, sau đó anh xoay tay nắm cửa, dẫn tôi vào.
Tôi bị dọa cho một phen suýt ngất. To lớn quá, có lẽ đây là nơi rộng rãi nhất trong căn nhà này.
- Em ở đây nhé, anh đi tắm một chút. Sẽ quay lại ngay. - Mark hướng dẫn tôi ngồi xuống giường, thản nhiên nói.
Đây chỉ là một kiểu giao tiếp thông thường, nhưng vì sao, hai má tôi ửng đỏ.
- Sao lại xấu hổ rồi? Hay là không nỡ xa anh? - Anh cười ngặt nghẽo - Chỉ tắm một chút thôi mà.
- Dở hơi! Ai cần anh nhấn mạnh như vậy hả? - Tôi ném chiếc gối về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381468/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.