Khi tôi tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau. Người bên cạnh cũng không còn nữa.
Anh ta đi đâu rồi?
Điện thoại của tôi chợt rung lên. Sao có thể được? Tôi đã chặn tất cả cuộc gọi đến rồi mà. Chỉ để lại mỗi dãy số kia.
Trời ơi, lẽ nào...
Tôi đánh liều cầm điện thoại lên xem. Trên màn hình đang hiển thị rõ ràng dòng chữ: Cuộc gọi đến - Mark.
Thế là bắt máy, giọng tôi run run:
- A... alo.
- Chủ nhân số điện thoại này là chồng cô đúng chứ? - Không phải Mark, nhưng là ai?
- Ơ, có... có việc gì?
- Chồng cô bị tai nạn, phiền cô hãy đến bệnh viện thành phố ngay. - Giọng nói gấp gáp, tôi suýt nữa đã không kịp lĩnh hội rồi.
Mark, bị tai nạn sao?
Đây là lần đầu tiên tôi dám ngồi taxi đi ra đường lớn. Tình thế ép buộc khiến cho tôi không kịp nghĩ điều gì là nên làm trong một khoảng thời gian.
Mark Jr. Người ta nói anh đang ở phòng 701, đúng thật là anh đã vào đây.
Kia rồi, anh đang ngồi quay lưng ra phía cửa. Bác sĩ đang nói chuyện với anh về việc gì đó. Có lẽ, tai nạn không nghiêm trọng lắm. Tim tôi như muốn nhảy ra ngoài, cứ đập liên hồi không thôi. Tôi đã gặp lại anh và sắp được chạm vào anh rồi.
Tôi đứng dựa lưng vào tường, cố gắng giữ cho mình thật là bình tĩnh. Để có thể mỉm cười khi nhìn thấy anh.
"Cạch" - Cánh cửa mở ra, tôi hồi hộp nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381465/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.