Căn phòng xa lạ, nhưng thú thật là tôi đã ngủ rất ngon. Sáng rồi mà vẫn cuộn chăn không muốn dậy. Ôi trời, bỗng dưng lại muốn lười biếng nữa rồi đây. Đằng nào cũng không có ai gọi hay thúc ép tôi dậy sớm cơ mà.
Lăn lộn mãi cũng chán, tôi bước xuống giường. Phải ra ngoài ngay, rồi còn nhờ mặt nạ đưa tôi về lại Tần Khanh nữa chứ.
"Cạch" - Cánh cửa va phải thứ gì đó và khựng lại. Là đồ ăn sao?
Cả khay thức ăn được đặt dưới sàn từ lúc nào. Tôi chợt nghĩ, sao mà giống kiểu phục vụ cho tù nhân quá. Chắc là phần của tôi rồi. Oa, đói thật đó nha.
Cũng không tệ, nhưng có điều tôi muốn ngọt hơn một chút nữa cơ. Nếu là Mark, chắc chắn anh sẽ lưu ý điều này.
Lại nhớ anh nữa rồi đấy...
Căn nhà này khá rộng, nhưng chẳng lẽ, chỉ có mỗi một người ở thôi sao?
Tầm nhìn chợt dừng lại ở một góc nào đó. Giật mình. Lại là mặt nạ nữa sao? Hơn nữa còn có rất nhiều.
Tất cả đều làm bằng kim loại. Có cái bằng đồng, bằng bạc. Có loại lấp lánh ánh vàng hoe.
Tôi đã nghĩ đúng, thánh cuồng mặt nạ chính là đây. Tôi bị rơi vào một cái động tự kỷ, với một con người không thể nào lập dị hơn.
*
- Tại sao đến giờ này anh mới về? - Tôi ngồi ở bậc thềm, đến khi thấy mặt nạ vừa bước vào thì cất tiếng hỏi.
-... - Anh ta đưa mắt nhìn sang, làm cho tôi giật mình, chỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381463/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.