Có ai như tôi không nhỉ? Cảm thấy cô đơn ngay chính trong căn nhà của mình.
Tần Khanh bây giờ trông buồn bã quá. Trừ người làm vườn, người dọn dẹp vệ sinh và một vài vệ sĩ ra thì không còn ai nữa cả.
Ba mẹ tôi chắc lại tiếp tục chuyến đi tuyệt đỉnh ngọt ngào của mình rồi nhỉ? Vì họ nghĩ, phần về con gái đã lo liệu xong.
Còn Mark, anh cũng bỏ đi thật rồi sao?
Phải, tình thế bây giờ đã đảo điên, không còn như trước nữa. Tôi thực không nên giữ mãi loại cá tính thích dựa dẫm trong lòng, phải vứt bỏ và tập trưởng thành đi thôi.
Con tôi, trông như thế nào nhỉ? Có lẽ ngày mai nên đến bệnh viện một chuyến rồi nha.
Một đêm trằn trọc mãi trên chiếc giường quen thuộc nào đó. Trong lòng lại cảm thấy buồn bã khôn nguôi.
Hạo Ân đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc điện thoại từ lúc sáng. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định chặn cuộc gọi cho yên. Tôi không yêu cậu, vì vậy tạo điều kiện tác thành cho cậu khi có thể vẫn là chuyện tốt nên làm.
Bản thân chỉ có một chút buồn vì Phiến Mộc, tại sao cậu ấy lại lẳng lặng làm tổn thương tôi?
Trước khi danh bạ lướt đến cái tên Hạo Ân, ngón tay tôi chợt run lên khi bắt gặp dãy số nào đó, quen thuộc vô cùng.
Là số điện thoại của chú vệ sĩ mà vị tiểu thư nhỏ xíu vẫn ưu tiên lưu ở hàng đầu đây mà. Đã là quá khứ nhưng không hiểu sao tôi lại ấn phím gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381462/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.