Tôi có thai.
Hà, không biết nên dùng loại thái độ gì để đối mặt với chuyện này đây nhỉ? Đứa nhỏ là con của tôi và Hạo Ân. Ôi, đau đớn quá.
Một là nỗi đau thể xác, một còn lại chính là kiểu đau tim, đau đến xé lòng.
Mọi chuyện càng lúc càng không thể cứu vãn. Tôi và Mark, thực sự chấm hết rồi.
Làm sao tôi có thể chấp nhận được việc bóng lưng vững chãi đó không còn xuất hiện bên đời mình? Cánh tay quen thuộc ấy sẽ không còn dang rộng ra, đỡ lấy tôi nữa hay sao?
Có cả bàn tay đã từng vì đấu tranh cho tình yêu của chúng tôi mà tự tiện làm tổn thương mình, chẳng cần một chút nghĩ suy. Không biết, bây giờ tay anh đã bình thường lại chưa nhỉ?
- San Ni, vợ sao rồi? - Hạo Ân bước vào, nhìn tôi với một ánh mắt không thể nào trìu mến hơn.
-...
- Vợ còn đau không?
- Làm ơn, gọi tôi là chị. - Một tiếng "vợ" ấy, tôi cảm thấy rất không quen.
- Sao cơ? Vì sao vợ... - Nói đến đây thì cậu bị ánh mắt của tôi lườm nguýt, vì vậy liền lập tức chỉnh ngay - Được thôi, tùy chị vậy.
- Tôi... có thai rồi. - Giọng tôi nhẹ tênh, cơ hồ như không còn cảm xúc.
- Tôi biết! - Hạo Ân kéo chiếc ghế lại và ngồi xuống cạnh tôi, trên đáy mắt không giấu được sự vui mừng - Tôi yêu đứa nhỏ, hệt như yêu chị vậy.
- Yêu tôi? Tình yêu của cậu thực làm tôi cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381457/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.