Tôi đồng ý gả cho Hạo Ân, nhưng không vì lí do nào cả.
Không vì Mark, cũng chẳng phải vì tôi.
Váy áo, trang sức, nếu như chúng được đặt vào một hoàn cảnh thích hợp nào đó sẽ trở nên xinh đẹp vô cùng. Nhưng bây giờ tất cả đối với tôi, chẳng là gì cả.
- San Ni, không thích sao? - Hạo Ân rõ ràng là lúng túng, vì thái độ lạnh nhạt muôn thuở của tôi.
-...
- Hay là mỗi loại chúng ta mua một ít, mang về nhà rồi từ từ chọn? - Cậu ấy đã đặt rất nhiều váy áo trước mắt kia, nhưng đối với tôi, là không có tâm trạng.
-...
- Được rồi. - Hạo Ân quay sang cô nhân viên đang tỏ ra một loại thái độ ngạc nhiên lạ kỳ - Cái này, cái này và cả cái này nữa, gói lại cho tôi.
- Vâng, thưa Lâm thiếu gia. - Cô ấy vâng dạ làm ngay, chắc có lẽ chưa từng thấy qua khung cảnh đi thử áo cưới nào lạnh lẽo như vậy.
*
Vào một buổi chiều đẹp trời trước ngày cưới nào đó, tất cả mọi thứ đều được gửi đến Tần Khanh.
- Ngày mai làm cô dâu rồi, có thể nào vui vẻ một chút không? - Tiểu Thuần ngồi bên cạnh, tay bà cứ vuốt nhẹ mái tóc của tôi.
- Khó chịu như vậy, hay là hủy hôn đi! - Lão Tần gục đầu lên vai mẹ tôi, hạ giọng nói.
- Anh, sao lại thế được?
- Em không thấy sao? Con bé có vui vẻ gì đâu nhỉ?
- Nhưng là...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381455/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.