Tôi cảm thấy bản thân mình thật là tệ hại.
Chính tôi, đã tự tay chà đạp lên tình yêu của Mark và cả tình yêu của chính mình mất rồi.
Không biết bằng cách nào mà tôi lại nghĩ mọi chuyện xảy ra đêm qua chỉ là một giấc mơ thôi nhỉ? Vì khi tỉnh dậy, tôi vẫn ở ngay đây, trong nhà mình.
Mark, em xin lỗi...
*
Cửa phòng chợt mở ra, người đàn ông đang đứng trước mặt này đây vẫn cứ nhìn tôi, ân cần.
- Anh đã đến trường nhưng không thấy em ở đó. Về nhà khi nào vậy?
-...
Tôi vẫn nằm yên trên giường, im lặng nhìn anh. Mark cởi áo khoác ngoài rồi mắc lên giá như thường lệ. Sau đó, anh ngồi xuống cạnh tôi:
- Alice vẫn chưa khỏe lại. - Ánh mắt kia chợt nhìn xa xăm - Cô ấy đã mắc phải triệu chứng Rối loạn cưỡng chế rồi...
-...
- Bác sĩ nói tình hình ngày càng nghiêm trọng hơn...
-...
- Anh không biết mình nên làm gì bây giờ nữa.
-...
Như nhận ra có điều bất thường, Mark nhìn tôi, rồi giúp tôi vén đi mớ tóc rơi lòa xòa trên trán:
- San Ni, sao vậy? Có chuyện gì không vui à?
-... - Đẩy bàn tay đang đặt trên trán mình ra, bây giờ tôi cảm thấy mình không còn xứng đáng với những cử chỉ ân cần này nữa.
- Em giận vì anh không đón được em sao? - Mark ngạc nhiên - Nhưng do em đã về trước mà.
Rõ ràng là anh có đến, trước cả giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381454/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.