Tôi ngồi trên giường, vùi mặt mình vào hai chân và suy nghĩ. Không hiểu sao, tôi chẳng thể rơi nổi một giọt nước mắt nào. Tôi không thích khóc, đúng thật là như vậy.
- Tiểu thư, xin lỗi vì đã về muộn... - Tôi ngước mặt lên nhìn, Mark bước vào và nhanh chóng cởi áo khoác ngoài ra, mắc lên giá.
-...
- Cô có chuyện gì sao? - Đối diện với sự im lặng của tôi, trông Mark lúng túng hẳn.
- Mark, con yêu chú...
Tôi vừa nói cái quái gì vậy nhỉ? Tại sao, tôi lại ăn nói ngông cuồng như thế được ha?
- Tiểu thư, đừng đùa nữa! - Mark ngồi xuống cạnh tôi, kéo tôi vào lòng, gương mặt không giấu nổi sự tức cười, lạ lẫm.
- Chú nghĩ con đang nói nghêu ngao? - Tôi né tránh vòng tay kia - San Ni đã hơn mười sáu tuổi rồi đấy!
- Vâng, tiểu thư đã trưởng thành rồi. Nhưng chuyện tình cảm, tuổi mười sáu vẫn chưa thực thích hợp.
- Không, con yêu chú. Chẳng phải là bồng bột hay đùa giỡn gì cả! - Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt kia, hùng hổ tuyên bố.
-...
- Chú, có yêu con không?
- Tôi...
- Lại là vì cô gái đó, con biết ngay mà. - Tôi nhớ đến khung cảnh âu yếm tình cảm lúc sáng, trong lòng chợt nhói đau.
Mark cũng vì thế mà giật mình, lập tức hỏi ngay:
- Tiểu thư, cô đã biết những gì?
-... - Tôi chỉ biết mỉm cười không đáp, chẳng lẽ lại muốn giấu mãi sao?
- Mọi chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381440/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.