Mark với tôi, mãi mãi luôn có vài cái khoảng cách vô hình như vậy. Một là loại mười bảy năm, một còn lại, đến từ cô gái ấy.
Và đúng thật là vào cái lần sinh nhật tôi mười tám tuổi năm đó. Mark đã cho tôi một sự hoảng sợ đến bất ngờ.
Tôi ngồi trên bộ ghế sô pha, chờ đến đôi bàn chân cứng đờ đi vì lạnh. Vẫn không thấy bóng dáng Mark trở về.
Không lẽ, nghiêm túc đến như vậy? Biến mất ngay trong ngày hôm nay, cả buổi tiệc sinh nhật của tôi cũng chẳng thèm để ý đến?
Tôi thực sự rất đau lòng. Yêu một người không yêu mình, chính là loại dằn vặt này sao?
Tôi ngã người ra ghế, ánh mắt vô lực nhìn lên trần nhà. Sinh nhật lần thứ mười tám gì đấy, tôi không cần nữa.
Chỉ muốn Mark thôi...
Khóe mắt chợt ướt đẫm, tôi đang khóc đó sao?
Khóc một trận đã rồi, tôi cũng không màng đến mọi thứ xung quanh nữa. Mặc nhiên để nước mắt khô đặc lại trên gương mặt mình, thô ráp, buốt đau. Tôi lim dim ngủ.
Chiếc áo khoác ở đâu đè nặng lên người, làm cho tôi giật mình thức giấc. Phía xa kia, là ai đang quay lưng lại với tôi?
- Mark, đã về rồi sao?
-...
- Đừng đi! - Tôi toan chạy đến ôm lấy tấm lưng rộng của Mark, ra sức lắc đầu - Con còn tưởng chú sẽ không về...
Vì sao hôm nay Mark không bế tôi vào phòng mà chỉ đắp cho tôi một chiếc áo đen dày cộm?
-...
Chợt bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381442/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.