Những ngày tháng sau đó cứ như vậy trôi qua trong êm đềm. Tôi cứ đi học, cứ bị Lâm thiếu gia chòng ghẹo rồi lại về nhà kể lể lại với Mark. Như một chu trình tất yếu phải xảy ra.
Tôi chỉ biết kể, Mark chỉ việc lắng nghe mà không hề có phản ứng gì. Có lẽ, tác phong lãnh đạm đã ăn sâu vào tận xương máu kia.
Thực sự là không có một chút cảm xúc gì sao?
*
Người ta nói phải, đã vướng phải một lần lo lắng rồi thì thể nào cũng sẽ có thêm lần hai, lần ba nữa...
Sáng nay, khi ngủ dậy, không thấy Mark đâu. Lại là chuyện trước giờ chưa từng xảy ra nữa đấy.
Một mảnh giấy ghi chú được dán trên đầu giường với một câu nói không thể nào súc tích hơn nữa:
"Tiểu thư, thức dậy thì ăn sáng ngay nhé. Xin lỗi, tôi có việc phải làm."
Lại là "xin lỗi" nữa kìa. Đáng ghét! Tại sao bây giờ tôi lại đâm ra ghét hai từ này đến vậy ha?
Lại ngã xuống giường, lăn qua lăn lại một cách nhàm chán. Sau đó tôi xuống nhà bếp tìm đồ ăn.
À, hôm nay là chủ nhật.
Mark biến mất trọn cả một ngày. Tôi như bối rối hẳn với mọi thứ xung quanh. Hừ, có lẽ tôi đã quen với sự có mặt của Mark trong cuộc sống của mình rồi thì phải?
Thử lôi chiếc điện thoại ra xem, tôi không thấy có bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào, lại có chút thất vọng.
Tôi tìm xem có chương trình gì hay ho trên tivi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381437/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.