Sáng, chim bay bay ngoài cửa sổ, lung lay cây lá, xáo động khung trời.
Tatsuki kéo ghế, ngồi cạnh giường Misao, chợt thấy cô quay mặt đi, anh không nói gì, chỉ cười:
- Em đang ngại đấy à?
- Im đi!... - cô cố không nhìn vào mắt anh.
Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng, ấm áp, làm tai cô đỏ tấy lên, hơi thở đứtquãng, thế mà cô không có ý định giựt tay ra. "Kiềm chế, kiềm chế, mặtbình thường lại nào!" cái công kích của anh làm cô bay vèo mớ suy nghĩcòn tồn tại.
"Sau tất cả mọi chuyện....tên này, vẫn chưa bao giờ có ý định bỏ rơi mình..."
- Nếu anh không nhầm...thì... - Tatsuki lên tiếng, với nụ cười gian trên môi - Em gọi tên anh tới cứu lúc đó thì phải?
"Còn nhớ hả trời!?" cô muốn gào lên. Cái đầu từ từ quay sang Tatsuki, anhmỉm cười hiền, cơ mà đấy là nụ cười xã giao, nó đang cố moi điều gì đótừ miệng cô...
- Không...không nhớ... - cô cố gắng lắm mới đáp trả lại được.
- Ai cha, chắc không đó, anh chắc chắn là đã nghe thấy mà. - Tatsuki trêu chọc.
- Không phải... - cô đỏ mặt.
- Misao-tan, em có gọi là "Akira cứu". - Tatsuki cười hô hố lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/1853834/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.