- Cháu về đây ạ. - Tatsuki cúi đầu chào người nhà Misao.
- Cháu xin phép về. - Hana mỉm cười cúi đầu.
Cha mẹ và bé Mao tiễn 2 người kia về, Misao dán đôi mắt ngoài cửa, nó sưnglên vì khóc quá nhiều. Cô cảm thấy nhục nhã vì khi khóc, nước mắt nướcmũi gì dính lên hết Tatsuki, vậy mà anh cũng chỉ cười vui vẻ như đấy làthánh thần ban ơn. Nhưng điều đó làm cô cảm thấy buồn cười, anh thực sựhài hước và vững chắc.
"Đúng rồi, còn...học thì..." cô chợt nhớ, vội vã chạy lại tủ xem sách vở. Thì cây roi mẹ cô nhấp nhấp dưới sàn, mẹ cô cười:
- Nằm yên trên giường nào, con yêu.
Toát mồ hôi hột...Misao lết lên giường, đắp chăn, thực sự cô rất sợ mẹ mìnhnổi giận....dù ít nói chuyện với gia đình nhưng từ nhỏ thấy mẹ mắng chavì những sai lầm nhỏ nhặt là cô đã rơi tim rồi.
- Con biết đó,con bị suy nhược cơ thể, con cần phải ngủ đủ ăn đủ, còn mọi chuyện cònlại cứ để mẹ lo. Nha con, nào, nằm xuống đi nào.
- Mẹ à...
- Sao con yêu? - mẹ cô xoa đầu, mỉm cười nhân hậu.
- Con...cám ơn...mẹ. - cô lắp bắp, đỏ mặt.
Mẹ cô bất ngờ, rồi đôi mắt rưng rưng điều gì đó, mẹ cô lại xoa đầu cô mạnh hơn chút nữa, cười:
- Thật là...con phải cám ơn Tatsuki-kun chứ!?
-...."Tatsuki-kun"... - cô ngớ mặt ra. - Mẹ gọi thẳng tên anh ta rồi à?
- Ây da, đương nhiên, cậu ấy là người tốt mà.
"Người tốt không cùng nghĩa với việc được gọi thẳng tên đâu, mẹ à..." cô muốn nói lắm, sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/1853835/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.