Sau khi đánh 1 giấc ngon lành, cô lim dim tỉnh dậy, ngờ ngợ nhớ lại chuyện đã tàn vàoquá khứ, cô giật mình ngồi phắt dậy, thì bàn tay của Tatsuki che mắt cô, cười:
- Đoán xem ai đây?
- Biến thái nhũn não...- thì thầm từng chữ, cô nắm lấy tay anh, kéo ra khỏi tầm mắt.
Trước mặt cô là Hana, cha mẹ và bé Mao đang đứng trước mặt, họ lo lắng chocô. Misao hơi giật mình khi mẹ nắm tay cô, dịu dàng hỏi:
- Con đỡ hơn chưa?
- Mẹ, sao mẹ lại ở đây? - cô nhăn mặt.
- Con bị như vậy làm sao mẹ không lo cho được! Con đấy nhé, đã bảo là bỏthằng cha già kia theo mẹ mà không nghe! - mẹ cô liếc sang cha cô, khiến ông tàn theo mây khói, "Yori ơi là Yori".
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/1853833/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.