Ta lại ngước lên nhìn hắn, hắn không lên tiếng nữa, gác cằm lên vai ta,nặng nề chìm vào giấc ngủ. Ta mấp máy môi, cuối cùng cũng không lêntiếng gọi hắn, trông hắn rất mệt mỏi, chi bằng cứ để hắn nghỉ ngơi thôi. Thế nhưng, nghĩ tới lời nói ban nãy của hắn, ta càng không ngủ được,sau đó lại mỉm cười, có lẽ ta đã nghĩ quá nhiều. Ý của hắn thật ra rấtđơn giản, chính là muốn dạy ta bắn cung, chỉ thế mà thôi.
Đưa tay ôm lấy Hạ Hầu Tử Khâm, nhìn hắn khẽ cau mày, ta mới phát hiện, hóa rata đã sơ ý chạm vào vết thương trên vai hắn. Ta vội vàng rụt tay lạinhưng hắn vẫn không tỉnh, lông mày đang nhíu lại từ từ dãn ra.
Ta khẽ thở phào một hơi rồi nhắm mắt lại.
Mơ màng thiếp đi được chừng một canh giờ, ta liền cảm thấy người ở bêncạnh trở mình. Khẽ mở mắt, thấy hắn ngồi dậy, ta kinh ngạc hỏi: “Hoàngthượng, giờ là giờ nào rồi?”
Hắn cười nhẹ, đáp: “Vừa qua giờ Dần, trẫm dậy muộn rồi. Vũ lâm quan của trẫm đã bắt đầu tập luyện từ lâu.”Hắn vừa nói xong đã xoay người xuống giường, nói với ta: “Nàng cũng maudậy đi, chờ trẫm đi ra ngoài xem một vòng rồi sẽ về đưa nàng đi.” Nóixong, hắn không nhìn ta, đi thẳng ra ngoài.
“Hoàng thượng!” Bênngoài vang lên tiếng của Lý công công, sau đó ta nghe thấy tiếng bướcchân vào phòng. Xem ra, Lý công công đã cho người đứng chờ ở ngoài từlâu rồi.
Một lát sau, tiếng động bên ngoài nhỏ dần rồi biến mất. Có lẽ hắn đã ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/menh-phuong-hoang/3010097/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.