" Này cứ chú ý đi đâu thế không xem múa à? " Mộc Linh đẩy tay tôi khiến tôi giật mình quay đầu lại
Nó thấy mặt tôi đơ ra, nó cười, giọng điệu trêu chọc : " Eo ôi!! Bạn tôi ơi ngắm Lâm An chảy cả rãi rồi kìa "
Tôi giật mình, theo bản năng đưa tay lên lau miệng, tôi ngớ ra nhìn nó : " Có gì đâu? "
Linh nó lại càng cười to hơn : " Vậy mày đang ngắm anh Lâm An đúng rồi chứ gì? "
Vờ lờ! Tôi trúng kế nó rồi. Đằng nào nó cũng biết rồi, nên tôi cũng gật đầu thừa nhận là mình đang nhìn anh.
Bỗng, không biết từ bao giờ những âm thanh của tiết mục văn nghệ kết thúc thay vào đó là một giọng nói ngọt ngào cất lên từ phía bục của trường : " Chào các em, cô là Hàn Lâm Khuê hiệu trưởng trường "
" Đẹp vãi " Cái Linh bên cạnh tôi nói như đang gào thét lên như kiểu fan gặp idol. Không chỉ có mình nó thốt lên mà học sinh xung quanh cũng đã bắt đầu bàn tán xôn xao.
Đến giờ tôi mới ngước đầu lên phía trên để nhìn mặt cô.Giây phút mắt tôi dừng lại ở gương mặt cô, tôi há hốc mồm. Cô trên gương mặt tuy đã có giấu hiệu của tuổi già nhưng nó vẫn không thể đánh bại được vẻ đẹp của cô. Người ta thường nói " thời gian là kẻ thù của nhan sắc " nhưng trong trường hợp này chắc bị vô hiệu hóa rồi. Cô đẹp và sang trọng như cái tên Hàn Lâm Khuê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-hoac-anh-trang-nho/3595906/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.