Buổi sáng khai giảng xong nên chiều được nghỉ, rảnh rỗi tôi ngồi làm bánh, vì làm khá nhiều nên tôi đã mang sang cho bà một ít.
" Bà! ", Tôi bước vào cất tiếng gọi bà, trên tay còn đang cầm mấy chiếc bánh bao còn nóng nguyên.
Bọn trẻ vẫn như thường lệ chúng đang ở trong nhà bà chơi, tôi biết nên cũng mang dư ra khá nhiều bánh để có thể chia đủ cả cho các em. Nghe thấy tiếng gọi bọn trẻ trong nhà bà đồng loạt phi ra ngoài, chúng chạy nhào đến chỗ tôi, ôm lấy cả chân tôi.
" A! Chị Trúc Bạch, bà ơi chị Trúc Bạch đến rồi!! "
" Em chào chị ạ "
" Chị, chị em vừa đi học về là em qua nhà bà chơi đợi chị luôn á. Thấy em giỏi hong "
Tôi mỉm cười nhìn bốn đứa trẻ đang vây xung quanh lấy mình, tôi cúi xuống đưa tay bế một bé nhỏ nhất lên. Đứa bé vui vẻ ôm lấy tôi, nó còn nhẹ nhàng hôn vào má tôi một cái.
" Chị Trúc Bạch kẹo của em đâu ạ " Một cô bé gái đưa tay kéo nhẹ lấy phần áo của tôi hỏi
Tôi ngồi xuống, từ từ đưa đứa bé trên tay xuống, lấy mấy cái kẹo dẻo từ trong túi ra, " Đây, chị nhớ mà của em đây " ,tôi mỉm cười, xòe bàn tay ra, trong đó có năm sáu cái kẹo dẻo vị ổi
" Aa!! Em cảm ơn chị nhiều ạa, yêu chị Trúc Bạch nhất trên đời lun " Cô bé vui vẻ hét toáng cả lên, nhưng chỉ đưa tay lấy đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-hoac-anh-trang-nho/3595907/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.