Tôi thức dậy, hít một hơi thật sâu. Phòng tôi ngập chìm trong bóng tối, vầng trăng rạng rỡnhư một quả cầu pha lê bên ngoài cửa sổ. Tấm chăn nóng và ẩm ướt quấnquanh chân tôi. Đồng hồ chỉ chín rưỡi.
Tôi ra khỏi giường và vàophòng tắm, rót một cốc nước lạnh. Tôi uống cạn một hơi rồi dựa vàotường. Tôi không thể ngủ lại. Dù gì tôi cũng không thể để Patch chui lại vào trong những giấc mơ của tôi. Tôi bước trên hành lang ở tầng trên,cố gắng một cách điên cuồng để giữ cho mình được tỉnh táo, nhưng tôi quá mệt mỏi, cho dù có muốn, tôi cũng không chắc tôi có thể ngủ được.
Vài phút sau, tim tôi đập đều trở lại, nhưng tâm trí tôi không dễ nguôingoai như thế. Bàn Tay Đen. Ba từ này cứ ám ảnh tôi. Chúng thật khóhiểu, mang tính hăm dọa và đầy châm chọc. Tôi không thể nhìn thẳng vàochúng mà không cảm thấy cái thế giới mỏng mảnh quanh tôi bắt đầu sụp đổ. Tôi đang tránh tìm cách để các tổng lãnh thiên thần biết Patch là BànTay Đen, và là kẻ đã giết bố tôi, để bảo vệ bản thân khỏi một sự thậtđáng xấu hổ: Tôi đã yêu một kẻ giết người. Tôi đã để anh ta hôn tôi, lừa dối tôi, phản bội tôi. Khi anh ta chạm vào tôi trong những giấc mơ, tất cả sức mạnh của tôi sụp đổ, và tôi thấy mình lại bị mắc vào cái lưới do anh ta giăng ra. Anh ta vẫn nắm giữ trái tim tôi, và đó là sự phản bộilớn nhất. Tôi là kiểu người gì vậy, khi tôi không thể mang kẻ giết bốtôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475472/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.