Tôi ngây ra nhìn chiếc nhẫn.
Trong đầu không có một ý niệm nào. Hai chiếc nhẫn? Tôi không hiểu gì cả. Rõràng Bàn Tay Đen có nhiều hơn một chiếc nhẫn, nhưng tại sao Scott lại có một cái? Và tại sao cậu ta lại mất công giấu nó trong một cái hốc bímật trong tường phòng cậu ta?
Và tại sao, nếu cậu ta xấu hổ vềvết đóng dấu trên ngực cậu ta, cậu ta lại giữ chiếc nhẫn có lẽ đã in cái dấu đó lên ngực cậu ta?
Ở trong phòng, tôi lôi cái vi-ô-lông-xen ra khỏi tủ quần áo và cất chiếc nhẫn của Scott vào ngăn đựng bản nhạctrong túi đựng đàn, ngay cạnh người anh em song sinh của nó, chiếc nhẫntôi đã nhận được trong cái phong bì tuần trước. Tôi không biết phải nghĩ thế nào. Tôi đã đến nhà Scott để tìm câu trả lời, và trở nên mơ hồ hơnbao giờ hết. Đáng lẽ tôi sẽ suy nghĩ về cái nhẫn lâu hơn nữa, lắp ghépmột vài giả thuyết, nhưng tôi hoàn toàn bối rối. Cuối cùng tôi chấp nhận không biết gì cả.
Cho đến khi tôi tìm được cách để thu thập thêm thông tin.
Khi chiếc đồng hồ quả lắc điểm nửa đêm, tôi kiểm tra lại khóa cửa lần cuốicùng và trèo lên giường. Tôi dựng gối lên, ngồi thẳng lưng và sơn móngtay thành màu xanh thẫm, rồi chuyển sang móng chân. Tôi bật iPod. Tôiđọc vài chương trong cuốn sách Hóa học. Tôi biết tôi không thể thức mãiđược, nhưng tôi đã quyết tâm trì hoãn cơn buồn ngủ càng lâu càng tốt.Tôi sợ Patch đang chờ tôi trong mơ nếu tôi ngủ.
Tôi không nhận ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/me-cung-ky-uc-vet-seo-canh-thien-than-phan-2/2475474/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.