Cô gái vừa nghe thấy cô nói như vậy thì nhanh chóng lau nước mắt trên mặt. Bên ngoài thì yêu kiều mỉm cười, nhưng bên trong đỡ sớm chửi thề loạn cả lên.
Cái tuyến lệ ngu si ngốc này!
Đụng chút là đã chảy nước mắt ra là thế quái nào!
“Chúng ta đi thôi.” Cô gái kia lau xong nước mắt thì vui vẻ ôm lấy tay của Linh Ưu rồi chỉ về phía cửa thang máy.
Ting----
“Vị tiểu thư này, cô là thiên thần sao? Nếu không thì làm sao cô vừa chỉ tay mà cửa thang máy cũng đã tự mở ra rồi?” Linh Ưu mỉm cười quay sang nhìn cô gái, tới khi nói xong thì mới phát hiện ra là vạ miệng rồi.
Lâu lắm rồi không gặp cô em xinh đẹp nào đúng gu, bây giờ gặp lại lỡ miệng tán tỉnh rồi.
Mà…
Có tán tỉnh một chút cũng đâu có sao!
Cô gái kia vừa nghe thấy cô nói như vậy thì quay sang nhìn cô, biểu cảm hoàn toàn không nói nên lời. Nhưng hình như là có chút tức giận.
“Kỷ tiểu thư, tôi còn đang lo tên nhóc không biết trời cao đất dày này có làm gì tới Kỷ tiểu thư đây không. Nhưng xem ra là tôi lo lắng thừa rồi. Hai người tán tỉnh, liếc mắt đưa tình nhau rất vui vẻ nhỉ?” Từ trong thang máy có một nhóm người đi ra, mà người lên tiếng là người đàn ông đi đầu. Người đó nhìn qua còn rất trẻ, mặc một bộ tây trang gọn gàng. Bộ dạng đạo mạo, thanh lịch.
“Cao Huấn Khanh, muốn tôi hợp tác với Thanh Lân Đường để lật đổ thành Thượng là chuyện không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600886/chuong-139.html