Hạ Hàn và Lẫm Triệt dạ dạ vâng vâng rồi nhanh chóng thu lại video. Hạ Hàn sau khi chắc chắn rằng giáo sư Thẩm đã đi rồi thì mới vụng trộm lấy nước ngọt và bắp rang bơ được giấu dưới bàn ra.
“Giật cả mình, còn tưởng là bị phát hiện ra ngồi ăn trong giờ làm việc rồi chứ! Cũng may mà tôi phản ứng nhanh!” Hạ Hàn vỗ vỗ ngực, làm ra vẻ như là vừa rồi sợ lắm vậy.
“Cậu chỉ giỏi bày trò mạo hiểm thôi!” Lẫm Triệt liếc nhìn anh ta một cái rồi lại tiếp tục làm việc của mình.
“Hì hì hì, cậu không thấy là cuộc sống phải hoảng sợ một chút mới vui sao?” Hạ Hàn cười cười, nói xong thì lại ngồi vào ghế. Tiếp tục công cuộc ăn bắp rang bơ uống nước ngọt xem đánh nhau.
Nhưng vào lúc này thì Linh Ưu cũng đã xử lý xong đám thuộc hạ của Cao Huấn Khanh rồi. Bây giờ cô và Cao Huấn Khanh đang mặt đối mặt nhìn nhau mỉm cười.
Cô gái kia đứng đằng sau, cách Linh Ưu khoảng năm bước chân nhìn bọn họ bĩu môi. Cứ cười cười với nhau như hai đồ thần kinh vậy, hai người này đều là biến thái à?
“Ài, chán vậy. Đã đánh xong rồi à?” Hạ Hàn thở dài một hơi, bỏ một hạt bỏng vào trong miệng cực kỳ tiếc nuối nói.
“Lạ thật!” Lẫm Triệt vốn đang mặc kệ anh ta chơi gì thì chơi, lại đột nhiên lên tiếng.
“Cái gì lạ cơ?” Hạ Hàn hút một ngụm nước ngọt, giương đôi mắt cún con cực kỳ mong chờ nhìn Lẫm Triệt.
Ở đâu có chuyện, ở đó có Hạ Hàn!
“Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mau-xuyen-he-thong-muon-ta-lam-phan/1600887/chuong-140.html