Quá đáng, quá đáng, quá đáng! Đúng là hiếp người quá đáng!
Bạch Lập Nhân tuyệt đối có bản lĩnh khiến người ta tức chết mà!
Bị anh nghi ngờ như vậy, Diệu Diệu vừa đau lòng vừa tức giận, là bởi vì cô chủ động theo đuổi anh, là bởi vì đêm nay cô chủ động câu dẫn anh, nên anh mới nghĩ cô sinh hoạt bừa bãi như vậy à?
Bởi vì cô quen nhiều bạn trai nên chẳng khác nào con heo bị ngâm nước sao? Đây là loại thành kiến gì chứ!
Hơn nữa, anh còn dám nhắc đến chuyện năm đó ở hoa viên trường học! Rốt cuộc anh nghĩ cô dâm đãng đến mức nào?
Tức chết cô rồi!
Diệu Diệu đẩy Bạch Lập Nhân ra, nổi giận đùng đùng bước ra khỏi bệnh viện, khiến vị bác sĩ nam kia không khỏi liếc mắt nhìn cô một cái.
Thái độ gì vậy? Về sau cô không bao giờ đến bệnh viện này nữa, đúng là mất hết mặt mũi!
Cô đi chưa được mấy bước, vì chân còn chưa hồi phục hoàn toàn, hơn nữa lại vừa bị đau nên suýt chút nữa đã ngã sấp xuống đất.
May mà Bạch Lập Nhân kịp thời đỡ cô từ phía sau.
Diệu Diệu hầm hầm nâng mắt, sau đó đập vào mặt là gương mặt tươi cười của ai kia.
Còn cười? Nhặt được vàng à? Trúng số à?!
Từ lúc ở phòng khám đến giờ, sau khi bị cô tát một phát đến mức hằn rõ năm ngón tay lên mặt, Bạch Lập Nhân cứ như thể bị đánh đến mất trí.
Cô tức giận đẩy anh ra, hùng hùng hổ hổ đi về phía trước, nhưng chưa được mấy bước lại ngã.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219982/quyen-7-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.