Diệu Diệu cảm thấy mình suýt chút nữa đã bị anh giết chết.
Nếu có người hỏi cô xem cảm giác của đêm đầu tiên là gì, lời duy nhất cô thốt ra khỏi miệng chỉ có một từ.
Đau.
Hoặc hai từ.
Rất đau.
Hoặc là ba từ.
Cực kì đau.
Bạch Lập Nhân căn bản không có kĩ xảo gì, chỉ biết cậy mạnh, khiến cô nghĩ có khi mình không còn cơ hội thấy bình minh ngày mai cũng nên.
Nhưng cô yêu anh, nên cô nhẫn.
Toàn bộ quá trình, cho dù rất đau, cô cũng nhẫn.
Có điều, sau khi trải qua cơn đau như phanh thây vừa rồi, Diệu Diệu tuyệt đối không nghi ngờ gì chuyện báo chí từng viết XXX bị YYY giết chết trên giường, trước kia cô còn cảm thấy chuyện này thật khoa trương, không ngờ lại có thật!
Anh không thể dịu dàng một chút sao? Đang cùng ai phân cao thấp vậy?!
Fuck! Là ai nói lần đầu tiên của phụ nữ cũng sẽ có khoái cảm? Tiểu thuyết vốn gạt người mà, cô đau muốn chết!
Diệu Diệu khóc đến khàn cả giọng, kể cả giãy dụa cũng không đủ sức.
Rốt cục, Bạch Lập Nhân thét lớn một tiếng, toàn bộ cơ thể cảm nhận một cơn khoái cảm không thể dùng lời để hình dung, khiến anh cuối cùng cũng phóng ra.
Bạch Lập Nhân mồ hồi đầm đìa nằm úp sấp trên người cô, người vừa được nếm thử mùi vị hoan ái là anh ngực vẫn còn nóng bừng, kích tình chưa dứt.
Diệu Diệu nằm bên dưới vẫn khóc thút thít, rất đáng thương.
Càng nghe, anh càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Vừa rồi anh quá kích động,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219981/quyen-7-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.