“Đừng! Bạn trai, đừng... Em không được, thật sự không được...”
Diệu Diệu cầu xin.
Nhưng Bạch Lập Nhân lại dùng sức bác bỏ lời cầu xin của cô, càng tiến vào sâu hơn, dẫn dắt cô đến mảnh đất vui sướng cực hạn.
Diệu Diệu thở gấp thở gấp thở gấp, như cá thiếu nước.
Dục vọng khiến toàn thân cô run rẩy.
Mấy năm trước, cô mới nếm sự đời, đối với dục vọng khi tỉnh khi mê, cơ thể không chịu nổi khát cầu của anh, nhưng dần dần, cô bắt đầu hiểu được dục vọng vốn dĩ mê người đến mức nào, thì ra nam nữ khi cầu hoan, sự cuồng nhiệt mê loạn này lại thống khổ, vui sướng đến thế...
Sáng sớm, Diệu Diệu tỉnh lại, nửa giường bên cạnh đã lạnh từ lâu.
Nhưng cô biết người đàn ông khắc khổ kia đang ở đâu.
Diệu Diệu mặc quần áo rồi xuống giường đánh răng rửa mặt, sau đó đi vào bếp.
Cô rán một quả trứng cho vào tô mì thơm phức.
Cô bưng bát mì, cúi người xuống văn phòng.
Ba năm trước, anh và Tiểu Vĩ mỗi người một ngả, sau khi bán Động Lực, trong tay hai người họ có mấy chục triệu tiền mặt, lập tức đem đi xây một nhà xưởng may quần áo, từ đó trở đi, nhà xưởng trở thành nhà của anh và cô.
Năm đầu tiên, xưởng may của bọn họ gần như không thu được chút lợi nhuận nào.
Năm thứ hai, việc kinh doanh dần ổn định, bắt đầu có chút lợi nhuận.
Đến năm thứ ba, xưởng may của bọn họ tiếp nhận đơn đặt hàng rất đều đặn, việc đến tay nhiều đến mức ngay cả thở cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-trai/1219983/quyen-7-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.