Phượng Hâm vẫn không nói gì, nhìn biểu tình như muốn ăn thịt người của Hào ca mà có thể thả người ra mới là lạ.
Nói đến đây thì cô cũng không muốn cứ thể mà ra đi, không dễ dàng gì mới vào được trong này.
Phía dưới cửa sổ góc bên phải, đó là một góc khuất không bắt mắt, cô thấy một thứ mà cô đang cần đặt ở đó.
Thuốc hạ sốt, các loại thuốc chống viêm khác nhau.
Lúc này, Hào ca đã đi đến đối diện Phượng Hâm, hắn cong miệng tỏ vẻ coi thường.
“Mạnh Đình, cô không thấy cô quá coi trọng bản thân rồi hay sao?
Cô thật sự cho rằng, cô vẫn là công chúa cao cao tại thượng, người người tâng bốc sao?
Còn không biết tìm gương mà tự soi dáng vẻ như quỷ bây giờ của cô đi, so với bọn tang thi ngoài kia thì có gì khác biệt.”
Mạnh Đình tức đến mức cả người run lên, nhiều hơn là vì uất ức.
Trong lòng cô ta thật sự không hiểu vì sao, đàn anh luôn một lòng hướng về cô ta lại có thể biến thành thế này.
“Uông Kiện Hào, anh không phải là người, anh là đồ súc sinh.”
Người đối diện không những không tức giận mà còn gật đầu.
“Cô nói đúng, bây giờ tôi chính là súc sinh.
Ban đầu lúc theo sau cô, khổ sở theo đuổi cô, không phải là cô còn khinh thường không để ý sao?
Bây giờ tôi sẽ để cho cô biết thế nào là cảm giác bị người người giẫm đạp.”
Mạnh Đình nắm chặt dao găm trong tay, có nằm mơ cô ta cũng không thể ngờ được Uông Kiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-trung-sinh-nu-vuong-cuu-the/1484653/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.