Mạnh Tuyết ôm Bạch Duẫn Dương đi vào cửa kho có treo một lá cờ đen. Lồng sắt nằm ở cửa ra vào đã được bọn họ đem vào hết, chờ sau khi Mạnh Tuyết ôm Bạch Duẫn Dương đi vào cửa kho, Văn Bân vốn chờ ở cửa đóng rầm một tiếng cản lại ánh mắt tò mò của những kẻ ở ngoài.
Bạch Duẫn Dương tránh khỏi tay của Mạnh Tuyết, ung dung nhảy xuống đất. Mạnh Tuyết hết cả hồn, vội xoay người đuổi theo.
Văn Bân bực mình khoát tay: "Được rồi, để tâm làm chi cho mệt, trước sau gì cũng đem bán quách đi thôi. Cửa cũng đóng rồi, nó chạy đâu cho thoát."
Bạch Duẫn Dương nhảy lên trên đất, ngẩng đầu mà quan sát. Kho hàng này trông ra còn to hơn cả sân bóng, tính sơ sơ một chút, trừ bỏ ba người Lâm Hoành Vĩ ra thì còn có tới gần hai mươi dị năng giả trong này.
Trong kho có tầm ba mươi cái lồng sắt, so với mấy tiểu đội khác hình như ít hơn rất nhiều. Nhưng nhóc cảm nhận được, động vật tiến hóa bên trong rất mạnh.
Nhìn mấy người vây quanh lồng sắt thầm thì, trong lòng cục bông sướng rơn cả lên.
Hoàn cảnh chẳng ra gì, sao mà tạo nên uy hiếp được.
Nếu mà không có mấy cái lồng này.....Trong chớp mắt, ánh mắt của Bạch Duẫn Dương chuyển sang màu xanh tro[xanh xám?].
Hai tai nhích nhích, ánh mắt chuyển hướng nhìn qua cái lồng sắt phủ miếng vải đen.
Đến lúc xốc miếng vải đen lên khỏi lồng sắt, hầu hết các dị năng giả đều phấn khích không thôi. Ngay cả Bạch Duẫn Dương cũng có một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-manh-thu-hoanh-hanh/397121/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.