Bạch Duẫn Dương ngắm nghía cái lồng của sư tử con bị thương kia. Đám người này vì để cho sư tử con ăn nên đã mở nắp lồng ra, với lại còn chẳng thèm đóng cửa, vừa hay lại lợi cho Bạch Duẫn Dương.
Nhóc ngước đầu ước chừng độ cao một chút, nhanh nhẹn tung người nhảy thẳng vào trong lồng sắt, đáp xuống đất không chút tiếng động, hết sức nhẹ nhàng.
Sư tử con trong lồng sắt thở phì phò, không để ý đến thương thế mà giãy dụa đứng lên, cúi đầu rít gào: “Gràoo—”
Nó đang cảnh cáo kẻ xâm lăng. Bạch Duẫn Dương nghe hiểu được.
Nói là sư tử con chứ thật ra chẳng nhỏ chút nào. Hai tên nhóc trong lồng đứng đối mặt nhau, chênh lệch thoáng chốc rõ ràng.
Dáng dấp của sư tử con trải qua biến dị không khác mấy so với sư tử trưởng thành. Người dài một mét, toàn thân trắng phau, chỉ có thể từ nét ngây ngô trong ánh mắt mà đoán ra tuổi thực của nó. Đối với việc Bạch Duẫn Dương tập kích, lông trên người nó đều hơi xù lên, dáng vẻ chim sợ cành cong.
Bạch Duẫn Dương chỉ to bằng con mèo nhà đành phải ngẩng đầu nhìn nó. Hết cách rồi, trăm năm qua nhóc mới to được chừng này, tốc độ lớn chậm hơn rùa bò nữa.
Dị năng giả canh giữ ở cửa nghe động tĩnh liền vội vã chạy tới. Thấy Bạch Duẫn Dương tự nhảy vào lồng, sắc mặt thay đổi, giọng nói cũng đổi theo:
“Đội trưởng, con thú biến dị mấy anh mang về nhảy vào lồng của sư tử trắng rồi kìa!” Đây chính là cây rụng tiền đó trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-manh-thu-hoanh-hanh/397122/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.