Bé thú một thân lông trắng trơn láng chợt khe khẽ phóng ra ngoài. Bề ngoài trông như mèo, còn có đôi tai cứ nhúc nhích nhúc nhích, cái đuôi xù luôn cuốn quanh người, trông xinh đẹp vô cùng.
Lúc nãy bé còn ngồi xổm cạnh cửa nay đã nghiêm chỉnh ngồi chồm hổm ở chỗ này, tự mình khều khều bộ lông rối, làm người ngoài ai nhìn thấy dáng vẻ chán chường ấy, không những không thấy nét kiêu căng mà ngược lại càng thấy đáng yêu thêm.
Ít nhất là hai người nữ trong nhóm dị năng giả cảm thấy tim mình bị chọt trúng mất rồi.
"Mạnh Tuyết, thu hoạch chuyến này của mấy người đấy à? Số hên quá đấy, nhóc con này chắc cũng là động vật biến dị ha." Cô gái tóc ngắn ngồi xổm xuống, vươn tay định xoa xoa bộ lông mềm nhìn như vô hại kia.
Bạch Duẫn Dương hời hợt liếc nhìn cô ta một cái, chẳng để bụng lời nói kỳ quái của cô, bóng trắng chớt lóe lên lao về phía Mạnh Tuyết.
"Tuyết rơi lớn lắm rồi, Lục Dao mày còn rảnh rang ngồi ở đây hóng hớt thì chi bằng đem hàng hóa của tiểu đội mày dời vào kho hàng hết đi, lỡ đông hết thì tụi mày chết chắc." Mạnh Tuyết rất vừa lòng khi thấy Bạch Duẫn Dương quay lại bên người ả. Vốn còn cố kỵ trong xưởng nhiều người, ả ta định bỏ cục bông này vào lồng, tránh cho nó theo người khác chạy mất.
Giờ thì xem ra tên nhóc này xem mình thành chủ nhân rồi đây.
Mạnh Tuyết ưỡn ngực, trong lời nói mang theo đắc ý nhàn nhạt. Nhưng khi ánh mắt chuyển tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-manh-thu-hoanh-hanh/397120/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.