"Đây là... báo tuyết?"
Vừa dứt lời, cả ba người ở đây đều cực kỳ nghi ngờ.
Báo tuyết?
Không thể nào!
Báo tuyết vốn không phải sống ở vùng cao nguyên cao hơn mặt nước biển sao? Vùng bình nguyên sao có thể xuất hiện loài này được?
Mạnh Tuyết thấy cục bông trong tay vô cùng ngoan ngoãn, cũng không tiếp tục nắm sau gay nữa mà là ôm vào trong lồng ngực, nghi ngờ mà nói: "Sao có thể là báo tuyết được, trên người nó ngay cả vằn của báo tuyết cũng không có." Lông toàn thân là một màu bạc được xoa đến suông mượt. Quả thực cứ như tơ lụa cao cấp vậy, sờ lên làm cho lòng ả ta cũng mềm nhũn ra.
Lâm Hoành Vĩ cũng có phần tin như vậy. Gã ta từ từ đánh giá cái cục bông nằm trong lồng ngực của Mạnh Tuyết mà hỏi: "Văn Bân, mày chắc không?"
Kẻ tên Văn Bân đẩy kính mắt, nhìn bé con trong lòng Mạnh Tuyết không có giãy dụa, tâm tình cũng tốt hơn một chút: "Chưa chắc lắm, mắt màu xanh thẳm, cái đuôi dày ngắn tráng kiện xem chừng là đặc trưng riêng của báo tuyết. Nhưng bề ngoài lại không giống, không có vằn, lỗ tai còn hơi quái lạ."
Còn có cái vệt đỏ trên trán nó trông như là ấn ký hình ngọn lửa, nhìn kiểu nào cũng không bình thường.
Lâm Hoành Vĩ thấy vậy phất phất tay: "Có khi là giống biến dị. Kệ cha nó là cái gì cũng là chúng ta tìm được. Về rồi thí nghiệm một chút xem có phải động vật biến dị hay không?"
Mặt ngoài là cục bông vô cùng ngoan ngoãn nhưng thực ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-manh-thu-hoanh-hanh/397119/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.