Ngay khoảnh khắc đó, Nghiêm Phi Quang lật ra một chiếc q**n l*t in hình gấu bông cực kỳ dễ thương, không nhịn được bật cười một tiếng, vừa lẩm bẩm “Nam thần thật đáng yêu ghê…” vừa trải nó ra, cẩn thận nhét vào một túi vải nhỏ mang theo bên người—
“CẬU ĐỊNH LÀM GÌ ĐÓ!!”
Tiếng gầm giận dữ của Lục Tinh Triệu gần như bùng nổ ngay tại chỗ.
Nghiêm Phi Quang giật bắn mình, run lẩy bẩy: “Nó… nó bị rách… rách mất rồi, em định đem vứt, có gì sao anh?”
“……”
Hai người bốn mắt nhìn nhau trong giây lát, cuối cùng Lục Tinh Triệu khẽ hắng giọng, lúng túng nói: “Không có gì. Rách thì không mặc được nữa, đúng rồi, cứ… vứt ở đây đi. Cậu tạm thời không cần giặt giũ gì cả. Có rảnh thì đi tìm Hoài Lâm—không, đi cho chó ăn đi, cho Inuyasha ấy.”
Nghiêm Phi Quang hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bị Lục Tinh Triệu đuổi đi một cách hồ đồ.
Sau khi cậu ta khuất bóng, ánh mắt Lục Tinh Triệu vẫn dán chặt vào cái q**n l*t tội lỗi kia một lúc lâu, cuối cùng đành dời mắt lên trần nhà, rồi cắn răng cúi xuống, vươn tay ra, cố gắng trong tư thế không nhìn thấy gì mà đẩy bừa thứ đó vào chỗ rác gần nhất.
Làm xong, anh mới âm thầm thở phào.
Một giây sau đó, anh bỗng cảm thấy có chút tiếc nuối.
Rồi chỉ một giây sau nữa, anh lại bất chợt nhận ra chính mình lại đi tiếc nuối chuyện đó—ngay lập tức cảm thấy kinh hoàng với bản thân. Quá súc sinh rồi!—đầu óc anh thét lên như vậy.
Cuối cùng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295087/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.