Lục Tinh Triệu từ bên ngoài cánh cửa nói vọng vào: “Hoài Lâm?”
“……” Hoài Lâm hóa đá tại chỗ, cứng ngắc đáp lại sau hai giây: “Có… có chuyện gì không?”
Lục Tinh Triệu ngập ngừng đứng ngoài cửa một lúc lâu, cuối cùng nói khẽ: “Không có gì đâu… em nghỉ ngơi đi.”
Hoài Lâm thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ ổn định tâm trạng rồi chuẩn bị titục.
Nhưng chưa kịp bắt đầu lại, thì cánh cửa bên ngoài lại vang lên tiếng nói.
Lục Tinh Triệu khẽ khàng nhắc nhở: “Chú ý… ừm… chú ý tiết chế một chút.”
Hai người chỉ cách nhau đúng một cánh cửa gỗ. Với khả năng thị giác của Lục Tinh Triệu, nếu anh muốn, hoàn toàn có thể nhìn xuyên thấu.
Hoài Lâm lại đỏ bừng mặt, lần này không chỉ là đỏ, mà như bị hấp chín từ trong ra ngoài. Cậu bùng nổ, tức giận gào lên: “Anh tránh ra đi! Em… em chỉ đang giải trí bình thường thôi mà!!”
Rõ ràng đã từng sống đến năm hai mươi hai tuổi rồi, vậy mà hết lần này đến lần khác vẫn bị coi như trẻ vị thành niên—một chút “giải trí” riêng tư cũng không ai mời gọi, muốn thả thú tính một chút cũng chẳng có cơ hội, đến cả nghe mấy câu bậy bạ cũng có người tốt bụng bịt tai giúp!
Khổ quá là khổ!—Hoài Lâm trong lòng gào thét.
Chuyện vẫn chưa kết thúc.
Hôm đó, căn cứ số 12 tổ chức cuộc họp thường kỳ, nội dung xoay quanh giáo phái Phán Xét: thái độ đàm phán, chiến thuật đối phó với con chim béo, phương án xử lý những kẻ đã bị tẩy não (bao gồm cả chó),cũng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295088/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.