Inuyasha khẽ “gâu” lên một tiếng như thở dài, hai chân trước vắt chéo lại, đầu cúi xuống, bắt đầu… cầu nguyện.
Lục Tinh Triệu im lặng nhìn cảnh đó. Anh đã thấy nó như vậy không chỉ một hai lần, nên giờ cũng chẳng còn gì để ngạc nhiên. Anh khoanh tay đứng cạnh, lặng lẽ nói với thứ thần linh mà con chó đang hướng đến: “Còn hơn mười ngày nữa mới tới sinh nhật Hoài Lâm. Tuy là sắp thành niên, nhưng nhìn vẫn ngây ngô, chẳng khác gì trước kia… Nói thế nào nhỉ. Cậu ấy nhìn ngoan như vậy, nếu tôi thật sự uốn cong một cây non thẳng tắp như thế, có phải là tội nghiệp quá không?”
Inuyasha: “Gâu.”
“Chưa nói chuyện khác, nhìn cậu ấy cũng không có chút tâm tư nào. Cả ngày bận bịu với bản vẽ, kỹ thuật gì đó—mấy thứ tôi không hiểu, cũng không tiện xen vào. Hoài Lâm mỗi khi tập trung là chẳng còn quan tâm chuyện gì khác. Tôi nghi ngờ… liệu cậu ấy có khi nào… vốn không có cái loại nhu cầu đó?”
Inuyasha: “Auuu…”
“Mày cười gì?” Lục Tinh Triệu chau mày. “Tao là người, không phải thần thánh gì, có nhu cầu cũng đâu có gì bất thường? Bao nhiêu năm trong quân ngũ, đến con heo nái còn khiến người ta xao động, huống hồ… huống hồ ngày nào cậu ấy cũng xuất hiện trước mắt tao.”
Inuyasha: “Gâu gâu!”
“Không thể nào là cố tình quyến rũ tôi… chắc chắn không.” Lục Tinh Triệu lẩm bẩm. “Hoài Lâm quá trong sáng. Mỗi khi chủ động gần gũi, chẳng qua là vì thân thiết… không phải cái kiểu đó. Tuyệt đối không thể là cố ý.”
Inuyasha cụp tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295086/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.