Hôm nay người đọc kinh tự giới thiệu:
“Ta đảm nhiệm chức vụ Bạo Phong Sứ ( Sứ giả Bão Tố) trong giáo hội.”
Vì vậy khi Hoài Lân đi tìm Lục Tinh Triệu, cậu cũng vô cùng cẩn trọng nói lại tin tức này
Lục Tinh Triệu nói: “Xem ra ‘Thần sứ Bình Minh’ và ‘Thần sứ Bạo Phong’ chỉ là danh hiệu chức vụ thôi, chẳng trách hai kẻ trước đánh nhau chẳng thuần thục gì, thật sự là…”
Đan Triết chen vào: “Hoàn toàn là mấy tên chuyên đi làm công tác nghiệp vụ.”
“Chết rồi thì để bầy chim mập thu hồi tinh thể về, rất nhanh sẽ lại có Thần sứ mới ra mặt làm nhiệm vụ…” Hoài Lân hơi ủ rũ nói xong, khẽ thở dài: “Giáo phái Phán Xét ngay cả người của mình cũng không xem là người.”
Lục Tinh Triệu dịu dàng nói: “Mạng sống con người vốn không có giá trị, là vì tôn trọng lẫn nhau nên nó mới có giá trị. Hoài Lân, bọn họ khinh rẻ sinh mạng, nên sinh mạng của họ cũng chẳng có giá trị.”
Hoài Lân khẽ cười: “Em biết mà, anh, em không buồn thay cho họ đâu. Cầu nhân đắc nhân thôi.”
Ánh mắt Lục Tinh Triệu dừng lại trên gương mặt Hoài Lân hồi lâu, chợt cảm thấy: Hoài Lân, quả thật, thật sự, trong lúc vô tình, đã trở thành một người thanh niên trưởng thành và điềm tĩnh rồi.
Sinh nhật của Hoài Lâm sắp đến.
Trong thời đại này, chuyện đủ tuổi hay chưa thật ra chẳng còn nhiều ý nghĩa thực tế, nhưng dù sao cũng là cột mốc mang tính biểu tượng.
Nói một cách thẳng thắn, từ trước đến nay, Lục Tinh Triệu luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-the-da-ky-nhan-lao-cong-co-ban-tay-vang/5295085/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.