Giản Đường Minh.
Người này là ai? Cảnh Văn lặng yên một hồi, từ từ nói: “Chuyện này nên bắt đầu từ hôm thứ sáu tuần vừa rồi...... Chúng em quét dọn phòng ký túc, thầy giáo phụ trách kiểm tra nói, phòng chúng em phải có bốn người, nhưng giờ đếm chỉ thấy có ba. Thầy nói còn một người nữa chưa đến, tên là Giản Đường Minh.”
Trang Dĩnh lập tức phản ứng: “Không thể nào.”
Cảnh Văn liếc anh ta một cái: “Vì sao?”
“Không thể nào, không thể nào.” Trang Dĩnh khi nghe tới cái tên đó liền kích động, lặp đi lặp lại mấy câu nhưng không nói ra lý do.
“Thầy Trang, có lẽ là trùng tên thôi.”
Trang Dĩnh nhìn cậu, ngậm miệng không nói.
Vu Tuyết bây giờ không còn tâm trí đâu mà liên tưởng nữa, cô đâu phải dạng người ngu muội. Cảnh Văn tái nhợt, lặng yên, áp lực trên người làm người ta cảm thấy...... Cảm thấy có chút hoảng hốt.
“Hai người...... Đang nói cái gì vậy?” Cô thử hỏi một câu.
Cảnh Văn chỉ im lặng nhìn cô.
Sự im lặng này chính là câu trả lời mà Vu Tuyết đã đoán ra.
“Cảnh Văn, có phải......cậu......” Vu Tuyết bỗng nhiên cảm thấy tức ngực, cô lui một bước, ngồi phịch lên ghế. Chiếc ghế bị tác động mạnh, phát ra tiếng vang chói tai.
“Vu Tuyết, cậu nên về đi thôi.”
Vu Tuyết sắc mặt đã trắng bệch nhìn Cảnh Văn, lại lắc đầu.
“Sự việc lần này không liên quan tới cậu......”
“Cậu là bạn tôi, như thế nào gọi là không liên quan?”
Cảnh Văn sửng sốt.
Bạn bè......
Từ này sao lại khiến con người ta cảm thấy ấm áp và chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-quy/4597644/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.