“Đúng rồi ” Vu Tuyết thanh thanh giọng: ” Chiều nay nếu cậu ốm quá không đi học được, tôi sẽ xin giấy ở phòng y tế để cho cậu về nhà. Cảnh Văn cậu cảm thấy......”
Hạ Thụy Bác nói: “Xin thì xin, chờ cầu sửa xong đi đã rồi mới về được.”
Vu Tuyết mắt to tròn: “Thế nào?”
Nhìn dáng vẻ Cảnh Văn, mặc dù không khỏe, nhưng cũng có thể xin về nhà nghỉ dưỡng đi? Chẳng lẽ, chẳng lẽ, cảm mạo là giả, kỳ thật hai người bọn họ đã......
Ánh mắt Vu Tuyết đột nhiên tinh quang lấp lánh, Hạ Thụy Bác nhìn vào, không biết thế sao tự nhiên thấy cái lạnh chạy dọc sống lưng.
Đó là ánh mắt gì a? Ôi, thật giống như...... Thật giống như trong thế giới động vật có loài sói khi đói mồi…. đúng rồi, lúc sói đói thấy con mồi, đôi mắt hiện lên ánh tinh quang loe lóe y như thế......
“Ai nha, hai người các cậu có chuyện giấu tôi nha?” Vu Tuyết đặt mông ngồi ở bên giường, đôi mắt gắt gao nhìn chòng chọc Cảnh Văn, từ đầu đến chân rồi lại từ chân đến đầu, hận không thể lột trần cậu ra mà kiểm tra. Cảnh Văn bỗng nhiên có loại cảm giác, mình giống như một con ếch đang bị con rắn quan sát chuẩn bị xơi tái......
“Cứ như vậy đi, đến phòng y tế xin giấy nghỉ, đưa Cảnh Văn về. Bất kể thế nào, dù còn ở trường một ngày vẫn cứ phải tuân thủ nội quy? Cậu nói có phải hay không?”
Hạ Thụy Bác vốn không muốn rời khỏi Cảnh Văn nửa bước, nhưng nghe Vu Tuyết khuyên đi khuyên lại, cuối cùng vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-quy/4597643/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.