Trong phòng lặng như tờ, chỉ có trên mặt đất còn vết nước đọng. Cảnh Văn và Triệu Huy không thấy đâu. Nước trên người Hạ Thụy Bác nhỏ từng giọt trên mặt đất, thanh âm nghe rõ mồn một. Trong lòng bỗng trầm xuống, đẩy cửa nhà tắm, bên trong cũng trống không. Hạ Thụy Bác la lên: “Cảnh Văn? Cảnh Văn?” Hắn vừa chạy ra ngoài hành lang vừa gọi vang. Hành lang trống rỗng có tiếng vọng lại, nhưng không ai trả lời, Triệu Huy đã té xỉu, mà Cảnh Văn lại không nghe lời hắn mà đi ra ngoài!
Thầy giáo tóc tai ướt hết cả, có chút nghi ngờ hỏi: “Thế nào? Bạn học bị ngất của em đâu rồi?”
Hạ Thụy Bác chỉ cảm thấy một cỗ máu nóng dồn lên đỉnh đầu. Nơi này là cái nơi quái quỷ gì. Triệu Huy cũng chẳng biết là người tốt hay kẻ xấu, tại sao hắn lại ngu ngốc để Cảnh Văn cùng Triệu Huy ở chung một chỗ? Sao hắn có thể ngu ngốc mà đi một mình? Cảnh Văn của hắn đâu rồi? Cái tên Triệu Huy vốn dĩ phải nằm ngất ở đây đâu mất rồi?
Trường học này nhất định có ma quái, thấy Cảnh Văn thần sắc kinh hoảng như vậy, chẳng lẽ Triệu Huy kia không phải ngất xỉu thật? Hay là trong trường học này tiềm tàng nguy hiểm vô hình......
Cảnh Văn!
………………….
………………………………….
Cảnh Văn nhìn Hạ Thụy Bác cầm dù đi, trong lòng buồn bực mà bất an. Cậu cố gắng lôi Triệu Huy mang lên giường của mình, tóc cậu ướt nên nước rơi trên mặt Triệu Huy. Cảnh Văn vuốt mặt, mới nhớ ra mình vẫn đang mặc quần áo ướt.
Cậu mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-quy/4597640/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.