“Triệu Huy...... Không phải khi nãy cậu mới ra ngoài sao?”
“Tôi, tôi không có a.” Triệu Huy ngẩng đầu lên, mân mê cái bút trong tay: “Tôi vừa mới......” Ánh mắt lộ ra vẻ mê mang: “Tôi vừa mới......”
Cảnh Văn bước về phía trước, trên người Triệu Huy cũng ướt mèm, nước nhỏ tong tong lên mặt bàn khiến nó ướt một mảng lớn.
“Tôi vừa mới đi đâu nhỉ?” Triệu Huy giống như mới phát hiện mình đang ướt như chuột lột, cùng hai người kia chẳng khác nhau là mấy, kinh ngạc đứng bật dậy, cái ghế bị hắn làm đổ ra đằng sau, hắn kinh ngạc nhìn Cảnh Văn và Hạ Thụy Bác, ngoài ý muốn mờ mịt hỏi: “Tôi, sao trên người tôi toàn nước thế này?”
Hạ Thụy Bác đi lên, không chút thanh sắc che Cảnh Văn ở đằng sau: “Cậu mới từ bên ngoài trở về a, bọn tôi thấy dấu chân.”
Triệu Huy ngơ ngác nói: “Tôi thề là tôi không có ra ngoài mà, tôi vừa mới...... vừa chỉ đi ra cửa sổ nhìn một lát, sau đó...... đã thấy ngồi ở đây rồi.”
Cảnh Văn hạ giọng hỏi: “Lúc cậu đứng ngoài cửa sổ là mấy giờ?”
“Bảy giờ......” Triệu Huy nhìn thoáng qua đồng hồ trên bàn đã là 8 giờ 15 phút.
Lúc hắn đứng ở cửa sổ rõ ràng mới có bảy giờ mà......
Đã qua hẳn một tiếng mười lăm phút, chuyện này vẫn chưa quỷ dị bằng chuyện cả người hắn ướt sũng y như hai người kia mới từ bên ngoài về.
Hắn bị sao vậy? Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? Hai ngày cuối tuần này...... Hắn nhớ rằng có rủ bạn bè tới, mọi người cùng nhau liên hoan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-quy/4597639/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.