Bóng tối, có thể nghe thấy tiếng rào rào, chợt gần chợt xa.
Cảnh Văn đột nhiên mở hé mắt ngồi dậy, y phục vẫn ươn ướt dính tại trên người, vừa lạnh, vừa ẩm, nặng nề khiến người ta cảm thấy giống như bị dây thừng trói chặt.
Tiếng rào rào so với lúc nửa tỉnh nửa mê nghe rõ hơn nhiều. Là tiếng mưa.
Trời mưa.
Cảnh Văn chợt nhớ ra, đúng rồi, trời mưa, liên tiếp mấy chuyện quái đản xảy ra. Triệu Huy quỷ dị, cuốn sổ có lai lịch bất minh, còn có, còn có...... Trang Dĩnh!
Cảnh Văn không biết mình đang ở đâu, tối quá! Đưa tay lên không thấy nổi năm ngón. Cậu không mang theo vật dụng gì để chiếu sáng, chỉ có thể phán đoán mình đang ở trong một căn phòng trống, bởi chỉ một tiếng động nhẹ cũng có thể có tiếng vọng lại. Gian phòng này rất lớn...... và cũng rất tối.
Đây là đâu? Cảnh Văn giơ tay vỗ trán, động tác này đã lâu cậu không làm, bình thường khi mỏi mệt, tinh thần không phấn chấn, hay có chuyện đáng sợ, cậu sẽ làm như thế, vỗ càng mạnh, thì nâng cao tinh thần càng hiệu quả.
Chắc bây giờ cậu vẫn ở trong trường? Nên là như vậy. Mọi chuyện dị hợm cũng từ cái trường này mà ra. Khi nãy trong ảo giác, ánh mặt trời rực rỡ tỏa khắp mọi nơi, mà bây giờ thì âm lãnh, bóng tối mang theo mùi đất, mùi nấm mốc nồng nặc nhưng lại rất chân thực. Vấn đề vẫn chính là…… đây là chỗ nào?.
Cảnh Văn men theo tường mà đi, sau đó phát hiện trong phòng này có cả bàn ghế, sờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-quy/4597641/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.