*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cổ Dương đã không còn sức lực, cậu ta lắc đầu: “Chị dâu, em tiến bộ hơn lần trước rồi đấy.” Lần trước cậu ta bị ném có bảy lần đã không chịu nổi nữa, lần này tốt xấu gì cũng tăng thêm hai lần. Thẩm Thanh Lan đứng dậy, so với Cổ Dương nhếch nhác nằm trên đất, trên người cô khá sạch sẽ: “Sao cậu không nghĩ là tôi thụt lùi chứ?” “Làm sao có2thể, chị là chị dâu của em mà.” Cổ Dương nói, trong nhận thức của cậu, Thẩm Thanh Lan chính là người hoàn mỹ nhất. Thẩm Thanh Lan đành phải câm nín với sự sùng bái mù quáng của Cố Dương: “Cậu tiến bộ rất lớn về cận chiến, nhưng cần phải rèn luyện nhiều hơn, nhất là lực chân của cậu, phải tăng cường huấn luyện...” Thẩm Thanh Lan nghiệm mặt chỉ ra khuyết điểm của Cổ Dương, cậu ta ghi nhớ từng điều một. “Mẹ giỏi quá.” An An đứng bên nhìn một lúc lâu, cậu vỗ tay cổ vũ cho mẹ, sau đó nhìn thoáng Cổ Dương với ánh mắt ghét bỏ: “Chú không giỏi.” Cố Dương: “...” Không phải chú không giỏi, mà8là mẹ cháu quá giỏi có được không. Nếu chú có thể đánh thắng mẹ cháu, thì đó chính là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngot-hon-nhan/597038/chuong-611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.