*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong mắt Nhan Tịch hiện lên nét cười: “Chào An An. Có điều, cháu không thể gọi dì là chị, phải gọi là dì.”
“Cháu chào dì.” An An vâng lời.
Nhan Tịch xoa đầu An An, cậu nhóc không tránh, còn vẫy tay bảo cô ngồi xổm xuống. Nhan Tịch tò mò làm theo, cậu nhóc hôn lên mặt cô một cái. Mặt Doug hơi đổi sắc, rất sợ Nhan Tịch đột ngột nổi giận, bởi vì cô không thích có tiếp xúc thân thể với người khác.
Ngoại trừ hơi hơi ngẩn người, Nhan Tịch không có bất cứ hành động quá khích nào. Doug2thầm thở phào nhẹ nhõm, Thẩm Thanh Lan không chú ý tới sự thay đổi trên nét mặt của Doug. Cô nhìn Nhan Tịch, trong ánh mắt là nụ cười dịu dàng. “Dì xinh đẹp, cháu thích dì” An An cười híp mắt, nói. Lòng Nhân Tịch khẽ run lên, ý cười trong mắt dần tươi hơn. Cô nhẹ nhàng ôm An An vào trong lòng: “Dì cũng rất thích cháu.”
Doug không ngờ Nhan Tịch lại đối xử với An An đặc biệt như vậy. Trước kia có trẻ con hàng xóm sang đây chơi, cô không có bất cứ tiếp xúc thân thể nào với bọn trẻ, dù anh có bảo cô thử cô cũng không bằng lòng. “Chị, em có thể chơi cùng8An An một lát không?” Nhan Tịch hỏi ý kiến của Thẩm Thanh Lan. Thẩm Thanh Lan mỉm cười gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mat-ngot-hon-nhan/597039/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.