Người cao gầy im lặng và khẽ cúi đầu, ánh mắt nhìn bạn như đang nhìn một kho báu nào đó. Tâm trạng của Chu Yên Thiển lập tức tốt lên, cô kìm nén sự vui mừng trong giọng nói, giữ thái độ, hỏi: "Ừm, vậy còn gì nữa không?"
Liên Vãn thực sự cảm thấy áy náy.
Lời xin lỗi nghe có vẻ phù phiếm, nhưng đối với Liên Vãn thì điều đó đã rất hiếm. Từ trước đến nay nàng không có gì trong tay, vì vậy tự nhiên nàng keo kiệt ngay cả với cảm xúc của mình.
Sợ hãi xảy ra, keo kiệt cho đi.
Nhưng lý do thật khó nói, nàng cũng không biết nói gì sau khi xin lỗi xong. Liên Vãn mím môi, ngẩng đầu nhìn Chu Yên Thiển, đang do dự thì nghe thấy người phụ nữ cười nói: "Được rồi, chị nhận lời xin lỗi này, không sao."
Người phụ nữ nhìn Liên Vãn với ánh mắt dịu dàng và thẳng thắn, khẽ mỉm cười. Liên Vãn không nói nên lời chỉ nhìn cô, nàng tinh ý nhận thấy rằng cô lại thay đổi, như thể một con mèo hoang đột nhiên rút lại nanh vuốt, mở to mắt giả vờ làm một con mèo xin ăn vô tội. Đôi mắt lười biếng hấp dẫn, những đường cong và cái ôm chặt lúc trước, hương thơm và lời nói khiến lòng Liên Vãn ngứa ngáy mỗi khi đêm về, những tư thế khác nhau dưới ánh mặt trời, cũng biến thành một dáng vẻ khiến nàng không thể cưỡng lại.
Con mèo xảo quyệt và tò mò sẽ bỏ chạy khi con người đến gần. Cô cũng sẽ bỏ chạy sao?
Liên Vãn nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900800/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.