Nhìn thấy hai tin nhắn này, Liên Vãn đã tỉnh ngủ hơn phân nửa.
Phản ứng đầu tiên của nàng là chột dạ, do dự, dũng khí làm quyết định lúc trước đều bị quét sạch, thậm chí nàng còn muốn nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Người ở đầu dây bên kia vẫn đang trực tuyến và ngay lập tức gửi một biểu tượng cảm xúc hình một chú cún con đang giận dữ nhe răng trợn mắt.
-!!
Ánh ban ngày chiếu rọi, lộ ra ánh sáng uy nghiêm, lộ ra một cực khác hẳn với tất cả nhớp nhúa cùng xấu hổ đêm qua.
Đó là sự thẳng thắn của Chu Yên Thiển.
Liên Vãn nhìn chằm chằm vào biểu tượng cảm xúc, cảm thấy chán nản không thể giải thích được và thở dài một hơi.
Nàng ôm chăn tạo dáng bánh kếp áp chảo trên giường, lăn lộn hết lần này đến lần khác hành hạ bản thân, cuối cùng cũng đứng dậy, mở màn hình lên, muốn nói gì đó nhưng nghĩ nghĩ lại ném sang một bên.
Sự hoang tưởng và hèn nhát mà nàng thể hiện trong vấn đề này khiến chính nàng cũng phải ngạc nhiên. Đây là hai khuôn mặt hoàn toàn khác với nàng trong giấc mơ. Trước mặt Chu Yên Thiển, Liên Vãn phát hiện ra rằng nàng ngày càng không thể nhận ra chính mình. Đây không phải là một dấu hiệu tốt của một người chỉ có chính mình.
Điện thoại ở trong túi, Liên Vãn có thể cảm nhận được sức nặng của nó, nàng đã vô số lần muốn lấy nó ra, nhưng cuối cùng lại từ bỏ.
Đi xuống cầu thang một cách nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900801/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.