Nhưng kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, đến khi mặt trời lặn, Liên Vãn mới cầm hóa đơn đẩy cửa tiệm tạp hóa ra.
Chuông treo trên cửa kêu leng keng, vài vị khách quanh quẩn trong quán đều tùy ý nhìn sang, thấy một người phụ nữ mình đầy bụi bặm đi vào, liền quay đầu lại.
Cũng có người quen biết, nở nụ cười chào hỏi với nàng, Liên Vãn mặt lạnh, gật đầu chào lại.
Đằng sau quầy, Chu Yên Thiển đang ăn chiều. Bát súp trông có vẻ vô vị, vài sợi mì mỏng dường như chỉ cần một chiếc đũa là có thể gắp ra được.
Liên Vãn đến gần, đặt chìa khóa xe xuống, dùng hai ngón tay đẩy hoá đơn qua và nói: "Đây, chị nhìn thử xem có đúng không."
Giọng điệu giả vờ lạnh nhạt, Liên Vãn không giải thích được tại sao mình lại có vẻ mặt như vậy, rõ ràng hôm qua hai người họ còn rất vui vẻ.
Thật bất ngờ, câu trả lời của cô đến muộn hơn nàng mong đợi.
Liên Vãn lặng lẽ cúi đầu nhìn sang.
Hôm nay người phụ nữ ăn mặc rất giản dị, không còn chiếc áo hai dây hở hang nữa, nay đã đổi sang chiếc áo chữ T trắng rộng mềm mại che kín lấy mọi thứ, chỉ tôn lên chiếc cổ trắng ngần, trông xinh đẹp hơn bình thường và trông trẻ trung hẳn ra. Nghe thấy Liên Vãn nói, hai tay cô chống đầu, lười biếng ngẩng đầu, lông mi thật dài khẽ run, sau đó nhẹ giọng đáp: "Được."
Ánh mắt hai người chạm nhau, ngón tay vừa cất chìa khóa của Liên Vãn hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mao-pham/2900794/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.